Ethereum, Bitcoin và các loại tiền mã hóa khác còn “thật” hơn là đô-la, bảng Anh và vàng

Tiền là gì? Đây là câu hỏi ngày càng nhận được sự quan tâm đặc biệt trong bối cảnh xuất hiện loại tiền mới, mở đầu với Bitcoin, tiếp đến là Ethereum. Những loại tiền này đang token hóa và chuyển đổi mọi thứ thành tiền, bao gồm cổ phiếu, nhà ở, sản phẩm nghệ thuật, rượu whisky và rất nhiều thứ có giá trị khác.

Sự đổi mới này đang thách thức những suy nghĩ và tư tưởng từ lâu đã cắm rễ trong chúng ta, giống như cá chẳng bao giờ đặt câu hỏi về nước. Bởi vì đã 50 năm trôi qua mà chưa có ai thắc mắc tiền là gì cho đến thời điểm hiện tại.

Theo hình thức đơn giản nhất, tiền là một quả cà chua, một quả táo, một miếng bánh mì, hay đó là thời gian lao động của bạn, hoặc như Hayer đã từng nói, tiền là vật định giá của mọi thứ.

Kẻ thù lớn nhất của tiền tệ là lạm phát, hoặc như chúng ta gọi hiện tại là việc in ấn thêm tiền và các khoản vay thương mại.

Bạn không thể tạo ra một quả cà chua từ con số không, nhưng việc in ấn thêm tiền dù hợp pháp hay bất hợp pháp thì lại làm ra tiền từ không gì cả.

Nếu chúng ta đơn giản hóa, việc in một tờ đô la mà không nhằm để thay thế cho một tờ đô la khác có nghĩa là sẽ tạo ra thêm một quả cà chua, thời gian làm việc, hoặc bánh mì, từ con số không.

Không có quả cà chua nào có thể xuất hiện từ con số không vì nó cần rất nhiều công sức, thời gian, không gian để sản xuất, hậu quả của việc in ấn thêm tiền là bạn không thể mua một quả cà chua bằng cùng một lượng tiền như cũ, vì số tờ đô la ngày càng tăng lên trong khi đó lượng cà chua vẫn giữ nguyên như cũ.

Điều này gọi là lạm phát, vì tiền của bạn sẽ bị mất giá. Thuật ngữ “bong bóng giá” bắt nguồn từ đây, khi đồng tiền càng bị “mất giá” thì giá của tài sản ngày càng tăng, tiêu biểu như cổ phiếu, sẽ tăng như bong bóng và sau đó vỡ tung.

Về mặt khái niệm, quá trình này thể hiện sự không trung thực vì số lượng cà chua có hạn của người nông dân đã bị mất về mặt giá trị. Ông ta bán 100 quả với giá 100 đô-la vào năm ngoái, nhưng hiện nay số tiền đó chỉ còn giá trị tương đương 98 đô-la.

Vào năm tới giá trị sẽ một lần nữa giảm thêm 2% theo cách thức phức tạp đến mức một ngôi nhà có giá khoảng 20.000 đô-la vào những năm 90 sẽ đáng giá 200.000 đô-la hoặc nhiều hơn vào thời điểm hiện tại.

Dù sao thì “quả cà chua giả” 180.000 đô-la này vẫn có thể ăn được như hàng thật, vậy thì ai sẽ là người đầu tiên nhận được? Chắc chắn không phải là nông dân, mặc dù thực tế thì họ cũng nhận được những lợi ích nhỏ khi các ông chủ lớn có lợi. Những người đầu tiên nắm được lợi chính là các ngân hàng.

Họ tạo ra tiền mỗi lúc họ cần cho vay bằng những cách thức vô cùng đơn giản, theo ngân hàng Anh cho biết. Số tiền này sau đó sẽ bị tiêu hủy sau khi khoản vay được thu hồi, nhưng việc “sao chép” tiền thể hiện ở hình thức khoản lãi.

Ngân hàng không cho vay miễn phí. Đôi lúc họ yêu cầu trả khoản lãi cao nhất lên đến 20% mỗi năm. Tỉ lệ phần trăm này trong thực tế chính là tiền mới. Nhưng loại tiền mới này không được tạo ra từ  của cải, việc tăng năng suất, hay bất cứ điều gì “có thực”.

Ngân hàng đã tạo ra tiền từ “không gì cả”, việc mang về nhà một máy in gia đình và in 10.000 đô-la giống hệt với tiền thật.

Đây là một hành vi trộm cắp, với tư cách cá nhân, nếu bạn thực hiện việc đó thì đó là một hành vi bất hợp pháp và bạn có khả năng bị phạt tù. Vì khi đó, năng suất lao động của một người làm công ăn lương (giả sử tương đương 2000 đô-la) đã bị thay thế bởi 2000 đô-la là “giả” mà không phải trả giá bằng sức lao động, thời gian, sự nỗ lực.

Đương nhiên việc giả mạo giá trị có thể sinh lợi rất lớn, và do các ngân hàng không thực sự bị hạn chế về số lượng tiền có thể “làm giả”, họ luôn tự mình mở rộng quá mức.

Trong một số thời điểm, họ mở rộng đến mức không ai có thể chi trả cho khoản vay, và họ phá sản. Vào những lúc đó, họ đe dọa các quốc gia rằng họ sẽ hoàn toàn phá giá nếu họ không nhận được nhiều nghìn tỉ để giải cứu.

Thông thường, các ngân hàng sẽ ngày càng giàu có nhờ hoạt động lừa gạt này, từ đó kiểm soát truyền thông nhiều hơn, hầu hết là gián tiếp, cho phép họ thu hút sự chú ý của công chúng tới người nghèo hoặc dân nhập cư hay những “hình nhân thế mạng khác”, việc kinh doanh sẽ tiếp tục phát triển như thường lệ sau khi một số điều luật được đề xuất không đạt được hiệu quả thực sự.

Nhưng chính sự tiến bộ của công nghệ đã tạo ra sự khác biệt cho thời đại này. Chúng ta có khả năng tạo ra một vật định giá cho tất cả mọi thứ mà không thể bị “làm giả”.

Điều vừa nói trên có thể cần phải chứng thực, bởi vì Ethereum và Bitcoin có khả năng được nâng cấp. Do vậy nếu có một lý do chính đáng, 51% có thể đồng ý “làm giả” hay phát hành nhiều Bitcoin hơn, nhưng mọi người sẽ phải chủ động đồng thuận với nhau vì bất kỳ ai (49% còn lại) có thể tiếp tục sử dụng đồng tiền có thể hoán đổi của họ. (Chú thích: Giả dử 51% đồng ý “làm giả”, cụ thể ở đây là sinh ra một “hard-fork” chẳng hạn, thì 49% người còn lại vẫn có thể lựa chọn sử dụng đồng tiền nào theo ý mình).

Bỏ qua những ngoại lệ và trưng cầu dân ý như trong các sự kiện, một người không thể lấy máy in và tạo ra Bitcoin giả mạo. Một ngân hàng không thể đơn giản tạo ra các khoản vay tiền mã hóa từ con số không. Bởi vì crypto không mang tính chất tượng trưng như những tờ giấy bạc. Crypto rất, rất “thật”.

Thật hơn vàng, không thể bị làm giả, và chắc chắn còn thật hơn đô la hay đồng bảng Anh – những loại tiền có thể dễ dàng bị “làm giả” bằng cách hợp pháp hay bất hợp pháp.

Do đó lập luận cho rằng: “trong lịch sử, các loại tiền tệ thỏa mãn một trong hai điều kiện, đó là khả năng đại diện cho cái gì đó có thực, như vàng, hay dựa trên quyền lực, sức mạnh của nhà nước” nghe có vẻ rất nông cạn đối với những người có hiểu biết trong lĩnh vực công nghệ, vì rất khó để cho rằng một ETH là không thực.

Nếu một ETH không thật, vậy thì hãy tạo ra ra cái gì đó giống như vậy xem. Một người có thể làm giả đô-la hay bảng Anh, ít nhất có đủ khả năng để lừa đảo, trong khi điều đó là không thể với ETH. Bạn không thể bị lừa.

Ngoài ra, trích dẫn trên từ một bài viết cung cấp một số lịch sử về chứng từ nợ phi chính thức (IOU) của ngân hàng tư nhân và sự cần thiết của chúng đối với hệ thống ngân hàng nhà nước. Nhưng chúng tôi cho rằng hệ thống IOU ngân hàng tư nhân là rất phù hợp ở đây vì mỗi ngân hàng vẫn quyết định số lượng tiền “giả” mà họ in.

Sự thật ở đây là các ngân hàng đã liên kết rất chặt chẽ với nhau, và không còn tồn tại ”một ngân hàng” riêng lẻ, cũng như không còn sự cạnh tranh giữa chúng với nhau. Và việc nói rằng, tiền pháp định được “chống lưng” bởi các chính phủ là một điều giả dối.

Đó là bởi vì ý kiến này đang nhầm lẫn giữa chính phủ với người dân: những người sản xuất cà chua, người làm công ăn lương, hay  người về hưu đã tiết kiệm tiền cả đời. Họ mới là người đã cứu ngân hàng chứ không phải là điều trừu tượng có tên gọi chính phủ. Họ chính là những người chi trả cho lạm phát.

Tất nhiên tiền thực sự được người dân ủng hộ, nếu chúng ta yêu cầu mọi người quy tiền ra thành cà chua, bánh mì, tài nguyên thiên nhiên, thời gian lao động hay những thứ khác. Điều đó là đúng vì tiền là một sự trừu tượng hóa của một quả cà chua thành con số “1” hoặc “2”.

Hiện tại nếu chúng ta có thể “làm giả” những quả cà chua này bằng cách in thêm nhiều số 1 hoặc 2 giống chính phủ Venezuela, chúng ta sẽ không có tiền y như Venezuela. Hoặc là chúng ta cũng không có nhiều tiền như vậy khi chúng liên tục bị “làm giả” nhưng không đến mức phá giá thay vì lặp lại mỗi thập kỉ hoặc nhiều hơn.

Đó không phải là tiền, cũng chẳng phải là trừu tượng hóa, đó là sự cướp bóc. Đây là sự tiếp diễn của chế độ nô lệ phong kiến, nơi mà các CEO ngân hàng tự chi trả cho mình 35 triệu đô-la kể cả khi vừa thua lỗ 3 tỉ đô-la.

Họ có thể làm vậy, nên đương nhiên họ sẽ không từ chối. Ngay cả các thiên thần cũng sẽ làm như vậy trong điều kiện tương tự. Chỉ có những thiên thần không phải là các CEO ngân hàng mới mong muốn tiền của mình không bị lén lút đánh cắp không thể làm gì để ngăn chặn.

Điều đó không có nghĩa là những thứ như Bitcoin hay ETH đều hoàn hảo hay bất cứ thông số nào mà các loại tiền mã hóa này đưa ra (theo như chúng ta theo dõi thì ETH vẫn chưa quyết định con số trong khi BTC có giới hạn là 21 triệu) là “chính xác”.

Nhưng điều đó có nghĩa rằng chúng giải quyết vấn đề chính của tiền tệ bằng cách làm cho các loại tiền này “không có khả năng giả mạo”, cũng giống như không thể làm giả một quả cà chua hay thời gian lao động của bạn. Do đó tạo ra cho tiền tệ khả năng đại diện thực.

Điều mang chúng ta đến với cổ phiếu

Chúng tôi chắc chắn rất ít người trong các bạn đã từng nhìn thấy một chứng nhận cổ phiếu trong thực tế. Một cổ phiếu thật không có gì khác ngoài một tờ chứng nhận, nhưng việc trao đổi các loại giấy tờ này cho người khác với số lượng hàng tỉ là việc không thể. Điều đó có nghĩa cổ phiếu thường chỉ là một con số trong cơ sở dữ liệu tập trung. Con số “1” có thể dễ dàng bị “làm giả”, kể cả bằng cách trực tiếp hay thông qua các cơ chế khác như “naked shorting” (kê khống vô căn cứ).

Đặc biệt, Ethereum cho phép token hóa cổ phiếu, biến cổ phiếu trở thành thứ gì đó mang lại hiệu quả giống với một ETH, từ đó việc “làm giả” là bất khả thi.

Cổ phần được token hóa mang tính “thật” hơn so với bất kì con số nào trên màn hình, vì những số này có thể bị làm giả bằng cách hack, phá hoại hay thông qua các hình thức đại diện khác, nhưng token không thể bị “làm giả” cũng như bạn không thể làm giả một ngôi nhà.

Do đó việc tạo ra các đoạn mã đặc trưng cho quyền sở hữu theo cách phi tập trung và phân tán mang tính thực tế hơn nhiều so với các lựa chọn khác bởi vì tất cả mọi người có thể kiểm chứng được đoạn mã đó, ngoài sự nhất trí hoàn toàn ra thì không thể thay đổi được, và do nó thực sự phản ánh chính xác những thứ mà nó đại diện, có thể là quả cà chua, thời gian làm việc, cổ phiếu, căn nhà, hay bất kì thứ gì.

Leave a comment